“Niệm Phật nên cấp tốc
Chớ bào mình chưa già
Sống chết có ngắn dài
Hơi thờ ai dám chắc
Thân này nếu mất đi
Vạn kiếp chẳng thể cầu
Khuyên răn người nhân thế
Chớ đợi nấm mồ xanh”.
Tất cả thế gian vạn tượng, đều do duyên sinh ra, biến hóa sinh diệt không ngừng mà có. Gọi là nhân duyên hòa hợp, hư vọng mà có sinh; nhân duyên tách lìa, hư vọng mà dẫn đến diệt. Duyên tụ họp thì huyễn có, duyên phân tán thì huyễn không. Vậy nên từ trước đến nay tất cả vạn vật, không có vật gì không phải là trăng trong nước, hoa trong kính. Như giấc mộng, như ảo ảnh, như bọt bóng, đều là ánh chớp xẹt từ đá lửa, như mây khói thoáng qua trước mắt. Thân thể khác nào bong bóng nước nổi trôi, tính chất hư ảo không bên chắc. Già suy bệnh chết, khổ, không, vô thường, đầy chuyển không ngừng trong từng sát na. Trong suốt là chính là quy tắc sinh diệt biến đổi theo lẽ tự nhiên, lưu trình của kiếp người, cũng có trạm cuối cùng phải tạm dừng chân, chẳng một ai đủ may mắn để thoát khỏi Thế gian này giống như một quán trọ ven đường, chúng ta cùng lắm cũng chỉ là một lữ khách qua đường tạm dừng chân mà thôi.

Chúng ta từ vô thỉ kiếp đến ngày nay, vì một niệm bất giác mà rong ruổi mãi nơi ba cõi sáu đường, bám víu vào duyên cảnh trần thế. Các nhân duyên ngu si mê vọng được tích lũy từ nhiều đời, khiến tâm sinh diệt không ngừng, niệm khởi sinh các pháp, đủ thứ điên đảo, khiến điều chân chính trở thành hư vọng, che mờ ánh sáng chân lí vi diệu. Bởi do tâm sinh, nên muôn pháp đều sinh. Do pháp sinh nên đủ thứ tâm sinh, tâm và cảnh rượt đuổi lẫn nhau, xoay vần lây nhiễm cho nhau. Từ các phiền não tham sân si, phát ra thân miệng ý, tạo tác các hữu lậu, khởi mê hoặc gây tội nghiệp. Từ nghiệp ấy cảm ra quả báo, từ quả dẫn đến nhân, nhân quả xoay vần, không có ngày dừng nghỉ. Thế là đời đời kiếp kiếp, bỏ thân rồi thọ lấy thân, lưu chuyển không có ngày ra; trôi nổi trên dòng biển của nghiệp chướng, đắm chìm mãi trong ba cõi luân hồi. Bởi vậy, biến hiện ảo ảnh từ sáu đường thăng trầm chìm nổi, cả thân lẫn tâm chịu đựng những thống khổ đau đớn một cách oan uổng, vô lượng vô số những điều bức bách giày vò mà không hay không biết.

Nên biết, từ vọng mà có sinh, do sinh mà dẫn đến diệt, sinh diệt nên gọi là vọng, vọng ấy được diệt thì mới hiển lộ chân. Phải hiểu thấu đáo rằng duyên sinh đều là hư ảo không thật, không nên lưu chuyển dòng tâm thức của vọng niệm. Chuyên cần tu tập giới định tuệ, để mong khế nhập với chân như pháp tính, thấy rõ bản thể bất di bất dịch, liền có thể chém đứt dòng chảy của sinh tử. Cũng tức là dứt tuyệt tướng mê vọng huyễn hóa của sinh diệt, giác ngộ và hội nhập vào thể tính chân thật bình đẳng nhất như. Từ đó, nương tự lực đoạn mê hoặc chứng ngộ chân thật, trở về với bản lai diện mục thuở ban sơ, đạt đến mục đích thoát li ba cõi, vượt ra ngoài sinh tử. Trừ phi đã tiệm tu từ nhiều đời kiếp trong quá khứ, huân tập vun bồi hạt giống đạo từ lâu, nếu không chỉ e là có trải qua trăm kiếp nghìn đời cũng chẳng thể nào chứng ngộ được.