CON ĐƯỜNG THÀNH PHẬTTác giả: Đại sư Ấn Thuận Dịch giả: Thích Bổn Huân Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Dân Trí Năm Xuất Bản: 2023 Khổ Sách: 16x24 cm Số Trang: 550 Trang Hình Thức: Bìa mềmS001693SÁCH VỀ LUẬN199.000đSố lượng: 100 Quyển
Tác giả: Đại sư Ấn Thuận Dịch giả: Thích Bổn Huân Nhà xuất bản: Nhà Xuất Bản Dân Trí Năm Xuất Bản: 2023 Khổ Sách: 16x24 cm Số Trang: 550 Trang Hình Thức: Bìa mềm
1. Niềm tin và trí tuệ hợp nhất là điểm đặc sắc của Phật giáo Phật pháp là tôn giáo của lý trí chứ không chỉ là tín ngưỡng, cho nên về mặt chỉ dẫn đạo lý hay hướng dẫn tu trì đều thông qua lý tính mà có sự phong phú, nội dung chính xác. Bởi vì thông qua việc tùy cơ thích ứng lý tính, tự do chọn lựa, cho nên việc hoằng truyền Phật pháp đã trở nên hết sức đa dạng.
2. Quan niệm chung của mọi người đối với Phật giáo Nhưng điều này dưới cái nhìn của một số người bình thường, dễ dẫn đến hai loại quan niệm không thể nắm bắt một cách trọn vẹn về Phật pháp. Hai quan niệm ấy là: Thứ nhất, những lời dạy của Đức Phật, sự hoằng truyền của Bồ tát và các vị Tổ sư đều là thích ứng với khoảng cách về thời gian và địa phương khác nhau, theo căn cơ và sở thích khác nhau mà có lời khuyên dạy phù hợp, cho nên có nhiều phương tiện hoặc cạn hoặc sâu, hoặc thực tế hoặc lý luận, v.v. có một vài điểm không tương đồng, có một số dường như mâu thuẫn. Nhưng giáo pháp khác nhau là thích ứng với căn tính khác nhau, thật giống như chiếc kính vạn hoa (nhiều màu sắc thay đổi) khiến cho người mới học không thể quán triệt thông suốt, nên nhiều lúc có cảm giác chẳng biết lựa chọn pháp môn nào là tốt nhất. Thứ hai, là bởi nhiều bài thuyết giáo, nội dung có tính tương quan với nhau, thường thì từ một đoạn mà nói đến những cái khác Cũng như việc nắm bắt kích cỡ và kiểu dáng của chiếc áo vậy, bắ đầu từ việc kéo cổ áo lên, rồi nắm lấy hai cổ tay áo kéo ra, đến kéo cái vạt áo xuống là có thể thâu tóm toàn bộ chi tiết về chiếc áo Nhưng với những người bình thường, đặc tính ứng cơ của mỗi pháp môn, tính thứ lớp cạn sâu của mỗi phương pháp, tính hỗ trợ tương quan của mỗi cách thức, nếu như không để ý mà tiếp nhận một cách chung chung thì tựa như rất giống nhau. Loại cảm quan về sự đa dạng phức tạp mà lại rất giống nhau này, sẽ dẫn đến khuynh hướng đồng nhất của sự tương phản.
Có người cho rằng: “Pháp đó với pháp này giống nhau, cho nên một pháp là đồng với tất cả pháp. Như vậy, không cần phải nhọc công tu rộng học nhiều làm gì, Phật pháp chỉ cần một quyển kinh, một vị Phật, một câu chú thôi, cứ như vậy mà phát triển ra khắp nơi là được”. Kỳ thật là không thể nào nắm bắt một cách trọn vẹn về Phật pháp, chẳng thể lấy một giọt nước mà cho đó là biển, rồi cho rằng tất cả đại dương đều là ở đây.
Có người không nắm bắt trọn vẹn được Phật pháp, đối với những gì mình đã hiểu được về một pháp môn thì tán dương đến cực điểm, và cho rằng pháp này là tuyệt vời nhất, là cứu cánh nhất, có pháp này rồi thì mình đã có tất cả, hoặc có pháp này rồi thì không cần đến bất cứ pháp nào khác nữa.
Nói tóm lại, Phật pháp thì vô biên vi diệu để có thể thích ứng giáo hóa khắp nơi. Nếu không thể nắm bắt được trọn vẹn và không thể sắp xếp trước sau, thì sẽ phạm sai lầm là lấy một bộ phận để chỉ cho toàn thể. Phương cách học Phật này sẽ dẫn đệ tử Phật đến con đường mạt vận của sự thiếu sót, hư ngụy!