MỤC LIÊN SÁM PHÁP - PHÚC TUỆ MỤC LIÊN SÁM PHÁP - PHÚC TUỆ Biên Dịch: Phúc Tuệ
Nhà Xuất Bản: Hồng Đức
Số Trang: 162 Trang
Hình Thức: Bìa Mềm
Khổ: 15x23cm
Năm Xuất Bản: 2016
Độ Dày: 0,8cm
MLSP KINH TỤNG 20.000 đ Số lượng: 2000 Quyển
  • MỤC LIÊN SÁM PHÁP - PHÚC TUỆ

  •  498 Lượt xem
  • Mã sản phẩm: MLSP
  • Giá bán: 20.000 đ

  • Biên Dịch: Phúc Tuệ
    Nhà Xuất Bản: Hồng Đức
    Số Trang: 162 Trang
    Hình Thức: Bìa Mềm
    Khổ: 15x23cm
    Năm Xuất Bản: 2016
    Độ Dày: 0,8cm


Số lượng
Tựa
Sau khi đọc hết nội dung của bộ Đại Mục Kiền Liên Sám Pháp này, tôi nhận thấy có hai điểm chính là Sám hối và Báo ân, hay sám hối để báo ân. Công hạnh của Ngài Mục Kiền Liên điển hình nhất cho sự sám hối và báo ân ấy. Kinh Hoa Nghiêm nói: “Bồ tát tự nghĩ: Ta từ kiếp quá khứ vô thỉ đến nay, do tham, sân, si mà thân, khẩu, ý phát sinh vô lượng vô biên các nghiệp ác, nếu như các nghiệp ác ấy mà có hình tướng, thì tận cả hư không giới cũng không thể nào dung chứa cho hết được, vì thế mà từ nay, đem hết cả ba nghiệp thanh tịnh, đối trước chư Phật, Bồ Tát, Thánh chúng thành tâm sám hối, nguyện sau không dám làm nữa …”.

Như trên, các bậc Bồ Tát cũng còn phải lo nghĩ sám hối nghiệp chướng nữa là kẻ phàm phu chúng ta, đầy rẫy những tội lỗi? Nếu như không nhờ  công phu tinh cần sám hối, để diệt trừ những nghiệp ác đã tạo, và chận đứng những nguyên nhân của những nghiệp ác sẽ tạo, thì biết bao giờ mới mong được giải thoát an vui. Với sám pháp này, thực là cái kim chỉ nam cho người thời mạt pháp “tội trọng phước khinh” nương vào đó để tu hành sám hối diệt tội, sám pháp này là con thuyền đưa người qua biển khổ sinh tử đến bờ giải thoát an vui, và sám pháp này cũng là ngọn đuốc tuệ soi sáng cho chúng ta vượt qua những con đường vô minh tội lỗi.


 
mục liên sám pháp



Còn nói sám hối để báo ân, tất nhiên chúng ta phải nghĩ ngay đến công hạnh báo hiếu của Ngài Mục Kiền Liên, một vị đệ tử thần thông bậc nhất của Phật Thích Ca Mâu Ni. Ngài Mục Kiền Liên, sau khi tu hành chứng đạo, Ngài thường nhớ nghĩ đến sự báo đền thâm ân dưỡng dục của mẹ Ngài là bà Thanh Đề, phu nhân của một vị phó tướng, nhưng tội ác lại rất nặng nề. Vì biết mẹ lúc sinh tiền tạo nhiều tội lỗi, nên khi chết khó thoát khỏi được cảnh khổ báo trong ba đường ác, nên Ngài vận dụng thần lực đi tìm mẹ khắp mọi nơi, từ trên các cõi trời, cho đến những cảnh địa ngục, nhưng vẫn không thể biết được mẹ phải đọa lạc nơi đâu, đành phải trở về hỏi Phật. Phật dạy:
  • “Mẹ ông khi còn sống, không tin Tam Bảo, tham lam độc ác, nên sau khi chết phải đọa vào đại địa ngục”.

Ngài Mục Kiền Liên thấy Phật dạy như thế, nghẹn ngào khóc than, và lại đi tìm mẹ khắp các địa ngục, được thấy tận mắt những cảnh khổ báo ở những nơi đó. Sau cùng, Ngài đến một địa ngục, thấy tường cao một vạn trượng, cửa đóng kín mít, gọi thì không người mở, trông thì chẳng thể thấy được, nên Ngài lại trở về hỏi Phật. Phật dạy:
 
  • “Chính mẹ ông phải đọa trong đại địa ngục ấy và phải chịu đại trọng tội”.

Ngài Mục Kiền Liên nghe theo lời Phật dạy, liền đến trước cửa địa ngục ấy, rung gậy tích trượng ba lần, tức thì cửa ngục tự mở, chủ ngục dẫn mẹ Ngài từ trong ngục đi ra, để cho mẹ con được gặp nhau. Lúc ấy, Ngài Mục Kiền Liên thấy mẹ toàn thân bị lửa bốc cháy phừng phực, mình mẩy đầy những dấu vết gươm đao tra tấn, cổ bị mang gông, chân tay bị xiềng trói bằng những sợi dây sắt, trong rất bi thảm. Bà quay lại bảo với Ngài Mục Kiền Liên: “Thân thể của mẹ bị đau đớn thật khó kể xiết”.

 
mục liên sám pháp 1



Thấy tình cảnh bi thảm của mẹ, trong lòng đau như dao cắt, Ngài liền trở về cầu xin Phật thương xót chỉ dạy cho phương pháp, để cứu mẹ thoát khỏi những cảnh khổ báo ở nơi địa ngục, nhưng vừa thoát khỏi địa ngục, lại phải đọa làm ngạ quỷ. Phật lại chỉ dạy cho phương pháp khiến cho thoát khỏi cảnh ngạ quỷ, thì lại phải đọa làm súc sinh. Phật cũng lại chỉ dạy cho phương pháp khiến cho thoát khỏi cảnh súc sinh. Cứ như thế, mẹ Ngài lần lượt phải chịu mọi khổ báo trong đường ác. Ngài Mục Kiền Liên nhất nhất cầu Phật thương xót chỉ dạy cho phương pháp để cứu mẹ thoát khỏi những khổ báo ấy, và đều được Phật chỉ dạy cho biết:
  • “Tội ác của mẹ ông rất nặng nề, sức của một mình ông không thể nào cứu mẹ ông giải thoát được, mà ông phải chỉ thành cầu thỉnh các bậc Đại Đức Tăng, lập đạo tràng sám pháp, đọc tụng các kinh điển Đại thừa, để sám hối những nghiệp ác cho mẹ ông, thì mẹ ông mới thoát khỏi được những khổ báo ấy”.
 Ngài Mục Kiền Liên làm theo đúng như lời Phật dạy, nên mẹ Ngài đã được giải thoát, bà được sinh lên cung trời Đao Lợi, hưởng thọ mọi sự an vui khoái lạc. Xem thế đủ biết: Công năng của sự sám hối, nguyện lực của các bậc Đại Đức Tăng, thật là lớn lao vậy. Sám hối còn là một phương pháp tự lợi, lợi tha; một công hạnh báo hiếu rất nhiệm màu, mà người muốn tu hành hiếu đạo; người muốn sám trừ nghiệp chướng, cần phải ghi lòng tạc dạ.

Ngài Mục Kiền Liên là một tấm gương sáng chói tượng trưng cho lòng chí hiếu đối với đấng từ thân; Ngài đã thực hành pháp sám hối, mà cứu được mẹ thoát khỏi cảnh đọa đầy ở địa ngục, khiến muôn đời không thể quên được. Bộ Đại Mục Liên Sám Pháp này, nguyên bản bằng Hán Văn, nay Đại Đức Thích Quảng Độ phát tâm dịch ra Việt văn, Đại Đức Thích Quang Hào – Viện chủ chùa Bồ Đề đọc được, hiểu được phần nào đối với giáo nghĩa cao siêu huyền diệu của Phật pháp. Riêng tôi xin chỉ thành tùy hỷ công đức với dịch giả, và trân trọng giới thiệu cùng quý vị Phật tử bốn phương bộ Sám Pháp rất quý báu này.
Sài Gòn, năm Giáp Thìn, 1964
CHÍNH TIẾN


 
mục liên sám pháp 2



Trích “Quyển Thứ Nhất”:
   
Đệ tử chúng con, ngày nay có duyên, cùng được hội họp, tại đạo tràng này, xin rũ bụi trần, tẩy sạch ba nghiệp, khắp vì bốn ân, ba cõi, tám nạn, sáu đường, hết thảy chúng sinh, dốc lòng sám hối. Tất cả chúng con từ kiếp vô thủy, cho đến ngày nay, đều bị vô minh, che lấp chân tính, sáu căn ba nghiệp, mê mờ không biết, vì thế mới gây nên bao ác nghiệp, không bến không bờ, nếu chẳng ăn năn, sao giải thoát được?

Mười phương chư Phật, thường ở thế gian, tiếng pháp không dứt, diệu hương tràn đầy, thường buông ánh sáng, soi chỗ tối tăm; diệu lý còn mãi, như áng mây lớn, che khắp hết thảy, như vị đề hồ, rưới cho bốn loài, như nước cam lộ, thấm nhuần sáu ngả. Vậy mà chúng con, không thấy không nghe, không hay không biết, bởi tại sáu căn che lấp, ba nghiệp ngăn ngừa, vì thế cho nên, trôi dạt mãi mãi, trong bể sống chết, trăm nghìn muôn kiếp, không có hẹn nào, thoát ly ra khỏi!

Trong kinh nói rằng: “Đức Phật Tỳ-Lô, ở khắp mọi nơi”, mà chỗ Phật ở, thường được gọi là cõi Thường Tịch Quang. Vì thế cho nên, hết thảy mọi pháp, đều là Phật pháp, thế mà chúng con, không hề tỏ ngộ, rồi cứ trôi lăn, theo dòng mờ mịt, bởi thế cho nên, trong đạo Bồ-đề, lại thấy nhơ nhớp, trong đạo giải thoát, khởi tâm ràng buộc.

Ngày nay giác ngộ, chúng con chí thành, đối trước chư Phật và đại Bồ-tát, hết lòng khẩn đảo, giãi bầy sám hối. Tất cả trọng tội, chúng con đã phạm, từ kiếp vô thủy, cho đến ngày nay, hoặc tự mình làm, hoặc dạy người làm, hoặc nghe hoặc thấy, người khác gây tội, sinh lòng vui mừng, nếu nhớ hay quên, hoặc rõ hay ngờ, hết thẩy tội chướng, đều xin sám hối.

Nguyện rằng từ đây, tất cả chúng con tiêu trừ ác nghiệp, tinh tiến tu hành, trang nghiêm Tịnh Độ. Lại nguyện hết thẩy chúng sinh sáu ngả, đều được sinh sang cõi nước Cực Lạc, Đức Phật Di Đà, thường đến tiếp dẫn; hiện ở đời này, Bồ đề tăng trưởng, tới phút lâm chung, lòng được chính niệm, gặp Phật Di Đà, cùng các Thánh chúng, tay cầm đài sen, thân đến tiếp dẫn, chỉ trong giây lát , sinh về cõi Phật, tu hạnh Bồ Tát, thành tựu Bồ Đề, rộng độ chúng sinh, cùng thành Chánh Giác. Tất cả đại chúng, hiện tiền nơi đây, dốc một lòng thành, quy mệnh kính lễ, Đức Đại Từ Phụ.


 
mục liên sám pháp 3


Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Quá Khứ Tỳ Bà Thi Phật.
Nam Mô Thi Khí Phật
Nam Mô Câu Lưu Tôn Phật
Nam Mô Câu Na Hàm Mâu Ni Phật
Nam Mô Ca Diếp Phật
Nam Mô Đương Lai Di Lặc Tôn Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát
Nam Mô Đại Mục Kiền Liên Tôn Giả.

Lễ chư Phật rồi, thứ lại sám hối. Đệ tử chúng con, nơi Đạo tràng này, vô cùng khát ngưỡng, công đức Tam Bảo, vì trong thiên hạ, Tam Bảo quý nhất. Phật bảo là gì? Phật là Chính Giác. Trong bao nhiêu kiếp, tu hành khổ hạnh, ngộ đạo Bồ-đề, gọi là Chính Giác. Tự giác, giác tha, cứu độ chúng sinh, không thể kể xiết, quả hạnh đầy đủ, làm thầy Trời, Người, vì thế cho nên, kêu là Phật bảo.

Pháp bảo là gì? Những lời Phật nói, chép thành kinh sách, nghĩa lý cao sâu, những người được nghe, đều sinh kính tín, những người đọc tụng, ngộ được Phật tâm, thoát nỗi phiền não, lên núi Niết Bàn, đến bến Bồ-Đề, thành bậc Chánh Giác. Thế là Pháp Bảo. Tăng bảo là gì? Thụ trì giới luật, như pháp tu hành, mở lòng từ bi, cứu khổ hết thẩy, ba áo che thân, tu theo vạn hạnh, cũng như chư Phật, tu hạnh Bồ Tát, trước độ chúng sinh sau mới thành Phật. Thế là Tăng bảo.

Chúng sinh ngu muội, điên đảo mê lầm, không tin Tam Bảo, không biết quy kính, lại còn kiêu ngạo, sinh lòng phỉ báng, bởi thế cho nên, sa vào ba đường, vòng quanh sáu ngả, đắm chìm bể khổ, mãi mãi vô cùng. Nếu có những người thiện nam, tín nữ mở lòng Bồ Đề, quy y Tam bảo, thì diệt được tội, mà sinh phúc lành. Quy y Phật rồi, khỏi đọa địa ngục, quy y Pháp rồi, thoát khỏi ngã quỷ, quy y Tăng rồi, không làm súc sinh.

Hiểu được Tam Bảo, duy tại nhất tâm, thường ở thế gian, vĩnh viễn không mất, hóa độ tà mê, quay về Chính Giác, ra khỏi trần lao, tới quả vị Phật. Đã hết khổ rồi, tất nhiên sung sướng, đời đời kiếp kiếp, hoặc sinh nơi này, hay ở chỗ khác, thường được yên ổn, phúc tuệ trang nghiêm, thân tâm sáng chói, vì thế cho nên, trong kinh nói rằng: “Nếu có người nào, cúng dàng Tam Bảo, chư Phật Bồ Tát, một lễ một lạy, hết lòng cung kính, thì được trăm lần, sinh lên cõi trời, hưởng được thú vui, đến khi hết phúc, sinh xuống nhân gian, sung sướng vô cùng. Nếu lại có người, quy y Tam Bảo, cung kính cúng dàng, thụ trì năm giới tinh tiến tu hành, thì những người ấy, thành đạo Vô thượng, chứng quả Bồ Đề, rộng độ chúng sinh, cùng về Chánh Giác. Bởi quả báo ấy, cho nên ngày nay, chúng con dốc lòng, quy y Tam Bảo.

Nam Mô Tận Thập Phương, Biến Pháp Giới, Vi Trần Sái Độ Trung, Tam Thế Nhất Thiết Chư Phật.
Nam Mô Tận Thập Phương, Biến Pháp Giới, Vi Trần Sái Độ Trung, Tam Thế Nhất Thiết Tôn Pháp.
Nam Mô Tận Thập Phương, Biến Pháp Giới, Vi Trần Sái Độ Trung, Tam Thế Nhất Thiết Thánh Tăng.
Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam Mô Hàng Phục Chư Ma Vương Phật
Nam Mô Phả Hiện Sắc Thân Quang Phật
Nam Mô Trí Tuệ Thắng Phật
Nam Mô Di Lặc Tiên Quang Phật
Nam Mô Thế Tịnh Quang Vương Phật
Nam Mô Thiện Tịch Nguyệt Âm Diệu Tôn Trí Vương Phật
Nam Mô Long Chủng Thượng Tôn Vương Phật
Nam Mô Bảo Châu Minh Chiếu Phật
Nam Mô Nhật Nguyệt Quang Phật
Nam Mô Sư Tử Hống Tự Tại Lực Vương Phật
Nam Mô Diệu Âm Hoa Phật
Nam Mô Bảo Quang Tràng Phật
Nam Mô Ưu Bát La Hoa Thù Thắng Vương Phật
Nam Mô Vô Lượng Âm Thanh Vương Phật
Nam Mô Nhất Thiết Pháp Thường Mãn Phật
Nam Mô Di Đà Vương Phật
Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát
Nam Mô Địa Tạng Vương Bồ Tát
Nam Mô Đại Mục Liên Tôn Giả

Đệ tử chúng con, kính lễ Tam Bảo và các Hiền Thánh, nguyện đời đời kiếp kiếp, hoặc sinh nơi này, hay ở chỗ khác thường gặp chư Phật, hằng được cúng dàng, được nghe chánh pháp. Lại nguyện đời đời kiếp kiếp, sinh nơi Tam Bảo, mở lòng Bồ đề, nhờ sức Tam Bảo, cứu độ chúng sinh, cùng thành Chính Giác, đều lên liên đài. Chúng con ngày nay, mới biết ân Phật, vô cùng sâu dầy, thường rủ lòng từ, cứu độ chúng con. Chúng con đã hiểu, mười phương chư Phật, đã bao nhiêu kiếp, siêng tu đạo hạnh, không từ lao khổ, chẳng cầu yên vui, quên mình bỏ mạng, cắt dứt ân ái, xa lìa danh vọng, chỉ cố thực hành, bốn vô lượng tâm, sáu ba la mật, thệ nguyện sâu rộng, cứu vớt chúng sinh, trong bể sinh tử, dù phải nhọc lòng, nhưng không chán nản; chúng sinh ương nghạnh, dạy cho biết cách, hiếu dưỡng cha mẹ, kính tín Tam Bảo, đều ngộ Phật tâm, cùng thành Chính Giác.

Vì vậy cho nên xưng là: Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự, Trượng Phu, Thiện Nhân Sư, Phật, Thế Tôn. Mười hiệu đầy đủ, muôn đức trang nghiêm, thành bậc Đại giác, vượt qua bể khổ, lên bờ giải thoát, rồi nói mọi pháp, để độ chúng sinh. Nhưng vì chúng sinh, mê mờ điên đảo, không thấy sáng suốt, chẳng biết có Phật, không tin Phật nói, chẳng học kinh điển, không rõ tội phúc, không phân sướng khổ, chẳng chịu tu hành. Ở trong cảnh khổ, lại bảo là vui, tự buộc lấy mình, không dứt ra được, không sợ vô thường, chẳng tìm lối thoát, tha hồ làm ác, không kiêng điều dở, gây nên tội nghiệp, không thể kể xiết. Những người như thế, sau khi chết rồi, chịu vô lượng khổ, phải đọa địa ngục, vĩnh viễn không được thấy Phật, Pháp, Tăng.


 
mục liên sám pháp 4


Nếu có những người, thiện nam tín nữ, phát tâm tín kính, quy y Tam Bảo, tu mười điều lành, giữ gìn tịnh hạnh, cúng dường Tam Bảo, hiếu dưỡng song thân, thụ trì trai giới, theo lời Phật dạy, thương kẻ nghèo hèn, giúp người già cả, yêu mến anh em, phóng sinh bố thí, kính trên nhường dưới, báo ân cúng dàng, phát tâm Đại Thừa, tu giới định tuệ, diệt tham sân si, sợ lão bệnh tử, chăm tu thuyền định, thì những người ấy, ngộ được Phật trí, chứng đại Bồ Đề, thành bậc Chính Giác. Vì thế cho nên trong kinh Tạo Tượng, đức Phật nói rằng, Phật tuy diệt độ, nhưng pháp của Ngài, vẫn ở thế gian. Trong thời mạt pháp, nếu có người nào, đắp vẽ hình tượng, của Phật Bồ-Tát, cùng các Hiền Thánh, hoặc để trong chùa, hay nhà tại gia, hoặc giữa xóm làng, hay trong rừng núi, ngày đêm khuya sớm, hương hoa cúng dàng, đèn nến phan phướn, thì những người ấy, được phúc vô lượng, mãi mãi yên vui. Cúng dàng như thế, mà còn được phúc, huống chi phát tâm, ấn tống kinh điển, thụ trì đọc tụng, tìm hiểu nghĩa lý, đúng pháp mà làm, mong thành Phật đạo, thì được phúc báo, biết là chừng nào?

Trong kinh Phật nói, người nào có phúc, mới được cúng Phật. Xưa kia có người, mua một bó hoa, giữa đường gặp Phật, nghe Phật thuyết pháp, sinh lòng vui mừng, liền dâng bó hoa, cúng dàng đức Phật, Phật bèn thụ ký, bảo người ấy rằng: “Người đã cúng dàng, chín mươi ức Phật, bốn trăm mười kiếp, trở về sau này, người sẽ thành Phật, danh hiệu gọi là: Hoa Quang Như Lai!”

Kinh lại nói rằng, trong đời mạt pháp, người nào tạo tượng, cúng dàng chư Phật, khi Phật Di Lặc, ứng hiện ra đời, người ấy sẽ được, thành đạo trước nhất. Ưu Điền đại vương, bạch với Phật rằng: “ Bạch đức Thế Tôn, người tạo hình tượng, cúng dàng chư Phật, được những phúc gì?” Phật trả lời rằng: “Người ấy đời đời kiếp kiếp, khỏi đọa địa ngục, sinh ở Nhân Thiên, hưởng mọi khoái lạc, thân thể sáng chói, tướng mạo trang nghiêm, người người tôn trọng, thiên long kính ngưỡng, thọ mệnh lâu dài; hoặc làm vua chúa, đại thần, trưởng giả, của báu đầy dẫy, phúc đức lâu bền, qua vô số kiếp, sẽ được thành Phật.

Lại Công Đức Kinh, chép một chuyện rằng: Kiều Phạm Ba Đề, trước là thân trâu, đi tìm cỏ nước, vòng quanh Tinh Xá, được thấy tướng Phật, sinh lòng vui mừng, nhờ công đức ấy, liền được siêu thăng. Cho nên chư Phật, nói mọi nhân duyên, khuyến hóa chúng sinh, dùng các phương tiện, vì lũ chúng sinh, làm ruộng phúc lớn, để cho mọi loài, cũng được như Phật. Nhưng vì chúng sinh, tội nghiệp sâu nặng, phúc đức mỏng manh, không nghe lời Phật, chẳng chịu tu trì, không nhớ ân nghĩa, chẳng muốn giúp người, Phật dùng từ bi, tìm mọi phương tiện, thuyết pháp hóa độ, khiến cho giác ngộ, cùng chứng Bồ Đề, bởi thế ơn Phật, thật là khó báo. Giờ đây chúng con, dốc lòng khẩn thiết, đính lễ chư Phật, Bồ Tát, Thánh Tăng, nguyện Phật thùy từ chứng giám. Nam Mô Bản Sư Thích Ca Mâu Ni Phật



 
thông tin cuối bài viết 2
 
thông tin cuối bài viết 1
     

 

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây